English
hộp thư
liên hệ chúng tôi
Sơ đồ trang web
hộp thư
Phiên bản cũ ôn tập


de choi

Nguồn bài viết:SEO    thời gian phát hành:2021-01-12 16:39:19  【Cỡ chữ: nhỏ  Loài  Lớn 】

de choiKhông cần。“Cẩn thận。Lăng Nhược Tịch nhận điện thoại, gấp đến mức áo khoác cũng không mặc liềnchạy đến。” Giọng điệu của anh chua đến ê cả răng。PhươngQuan Lâm tự mình lái xe đưa họ về, đưa đến dưới lầu, Lăng Nhược Tịch còn nhờ anh giúp đỡ đưa Cung Thụy Thần đặt lên giường, tự mình xuống bếppha trà giải rượu cho anh, Cung Thụy Thần ầm ĩ không chịu buông cô ra,không còn cách nào cô đành phải quay về phòng ngủ, còn Phương Quan Lâmthì đi pha trà。Không ngờ, sống lại một lần cũngkhông thể thoát được số mệnh ly hôn với anh, nghĩ lại thật buồn cười。Anh xemem như mèo con chó nhỏ, có thể chờ anh gọi đến thì đến, bảo đi thì đisao, anh nói muốn ly hôn thì ly hôn, muốn làm hòa thì làm hòa hả?”“Đừng。

”Sự cố bất ngờ xảy ra lập tức làm không khí mờ ám trong phòng tắm phá hủy,nháy máy Lăng Nhược Tịch đã tỉnh táo, từ bồn tắm nhảy ra ngoài, kéo lấyáo tắm bên cạnh mặc vào, quay đầu nhìn anh chật vật, có chút sợ, ho nhẹmột cái, nâng mặt nói “Cho anh tỉnh rượu。Phương Quan Lâm thấy anh như vậy, biết anh đã uống rất nhiều rượu, chạy nhanhqua, đuổi mấy cô người đẹp vây quanh anh đi, sau đó nhỏ giọng khuyêncan: “Anh hai, đừng uống nữa, anh uống nhiều rồi, em đưa anh về nhà。Trong lòng ấm ức vô cùng, nhưng chuyện này là do chính mình phá hư, còn không phải tự mình cứu vãn sao。“Khôngcần, tôi không muốn về nhà。Cung Thụy Thần quay về văn phòng,vội vàng mở máy tính, mở hộp thư ra, hiệu suất của Kinh thiếu thậtnhanh, lập tức đã gửi tài liệu đến。” Phương Quan Lâm có chút đau đầu, anh hai này rốt cuộc uống bao nhiêurượu rồi, ay đến nỗi chị hai cũng không biết là ai。Chỉ một lát sau lại đứng thẳng lên,cứng rắn rất chọc người yêu thương。Tim anh treo lên tận cổ, lấy hết can đảm tới gõ cửa, cách lớp ván cửa hỏi: “Anh hai, chị dâu, em có thể vào được không?de choiKhông cần lolắng, hôm nay làm phiền cậu rồi, cậu nhanh về nhà nghỉ ngơi đi。Cung Thụy Thần saukhi xem xong, mặt mày nhăn nhó cũng liền giãn ra, quả nhiên anh đã hiểulầm cô rồi, thật sự cô chỉ trùng hợp gặp người kia thôi。Chỉ có thể âm thầm chú ý, cận thận chăm chămnhìn cô là được。Nghe cô đi làm, Cung Thụy Thầnmới có chút yên tâm, nhưng đối với chuyện cô không gọi mình dậy đã rờiđi, khiến lòng anh không được dễ chịu cho lắm。Cả người cô chợtcăng cứng, nhưng cũng không tránh né, cứ để anh ôm như vậy。Tối hôm qua, cả đêm không ngủ, buổisáng đầu đau như búa gõ, uống hai ly cà phê mới có thể cầm cự đi làmđược。”“Vợ ơi, em giúp anh chà lưng đi。”Thấy cô nhìn mình với ánh mắt ưu thương như vậy, trong lòng Cung Thụy Thầncăng thẳng, lại dự cảm không tốt, lời cô muốn nói chắc chắn là lời anhkhông muốn nghe。

de choiHaingười đều có tâm sự, không phải là ba người, còn có một người muốn chạytrốn thật nhanh。“Đừng chậm như vậy?Anhđịnh đợi cô ổn định sức khỏe rồi về nước, không ngờ sau khi cô biết được tình huống hiện tại, bản thân liền sống chết không chịu về, cũng khôngchịu để người khác biết mình đã mang thai。Cung Thụy Thần che dấu hồi hộp lo lắng của mình liền vờ ho nhẹ một cái, sauđó đem hoa hồng từ trong ngực về phía cô, ánh mắt xấu hổ nhìn đi nơikhác, cũng không được tự nhiên nói: “Cái này, tặng em。Cô đã nói, anh uốngnhiều rượu như vậy thì sẽ không nhanh tỉnh lại。Cung Thụy Thần nghe vậy,ngẩng đầu nhìn anh, con ngươi lóe tia sáng lạnh lẽo, giống như nói chỉcần anh tiến lên một bước thì tôi sẽ cho anh nát như tương。” Nói xong muốn xoay người quay lưng lại với anh。Phương Quan Lâm thấy cô ở cửa, mới thở phào, vẫy tay gọi cô từ xa, Cung Thụy Thần nhìn lại, lập tức đứng bật dậy, lảo đảo đi lên đóncô, ôm lấy cô một hồi, đặt cằm trên vai cô: “ Vợ ơi”Một tiếng “Vợ ơi’ của anh làm cho lòng cô ê chề, thiếu chút nữa rơi nướcmắt。

”“Anh không muốn nghe câu trả lời thuyết phục của em, anh muốn em trở về, trở lại bên anh, em phải hứa sau ba tháng liền trở về nhà thì anh sẽ đồngý, nếu không khỏi bàn nữa。Một tháng sau, tại nước Pháp, ở một bệnh viện nào đó。Lăng Nhược Tịch sợ kích thích đến dục vọng của anh, nên khôngdám giãy giụa thêm。Lái xe về nhà, nhìn ngoài cửa sổ từng ánh đèn đường vụt qua,nghĩ đến nhà cửa trống vắng, cô gái trong nhà cũng không chịu về。Phòng cách vách cũng đi ra ngoài tìm chị hai, đều bị cậu lấy cớ ‘ Chị dâu cóviệc về trước’ cho qua chuyện。“Ha。Ép hỏi cô chuyện với người đàn ông kia, hỏi côcuối cùng là yêu ai?Cung Thụy Thần tự giễu cười nhẹ, không nghĩ đếnmột ngày anh cũng biết ‘Sợ’, cũng chỉ vì một cô gái nhỏ không yêu anh,thật sự rất buồn cười。de choi




(de choi)

Phụ lục:

Đề tài giới thiệu


© de choiChương trình SEO: chỉ dành cho nghiên cứu và thử nghiệm SEO liên hệ chúng tôi

Vui lòng không sử dụng nó cho các mục đích bất hợp pháp, nếu không bạn sẽ tự chịu rủi ro, mọi thứ không liên quan gì đến chương trình Tác giả!

<sub id="28198"></sub>
    <sub id="88027"></sub>
    <form id="50958"></form>
      <address id="97453"></address>

        <sub id="14373"></sub>