nhà cái win365 uy tín

trở về trang cuối
Của bạn vị trí hiện tại:tiêu điểm >

nhà cái win365 uy tín

2021-01-11 05:28:44nguồn:poker win365

《nhà cái win365 uy tín》Chàng biết, cái mùi hương khiến người ta cảm thấy thấp thỏm phập phồng này là do nàng tỏa ra。"Đừng nói thêm gì nữa, ngươi mau về đi!Sắp tới giờ mão, bài tập buổi sáng đã bắt đầu nhưng Thanh Dương Tử còn chưa xuất hiện。Thế nhưng không hiểu tại sao, có lẽ là xuất phát từ khát vọng đối với chàng, trong lòng Chân Chu hiểu rõ, từ tối qua tới bây giờ, lúc nàng tìm thấy vậy cứng nào khiến nàng thoải mái, nàng đều tưởng tượng ra bóng dáng của chàng。"Chuyện nàng ở lại đây tìm người yêu kiếp trước, có phải ngươi nói ra hay không?Thanh Dương Tử đứng trên bậc thềm, nhắm mắt, ngửi mùi hương đó thêm thần nữa, hơi chần chờ một chút, trợn mắt nhìn về phía sương phòng。chàng muốn ngăn cản hành động trêu chọc của nàng lại, nhưng ngón tay bị nàng ngậm trong miệng, dùng đầu lưỡi liếm láp khiến chàng cảm thấy thoải mái, hơi cúi đầu, nhìn khuôn mặt đỏ ửng của nàng và gò má ướt át。" 。xin Thượng Quân。Sau khi Thính Phong đi không lâu, nàng cảm thấy cả cơ thể mình kiệt sức, nhưng cũng may cảm giác khô nóng trong người đã đỡ hơn。"Cô nương Chu Chu, có phải nó là người ngươi muốn tìm。Thanh Dương Tử nhanh chóng về Thượng Cảnh。。Bên cạnh phòng ta còn có một gian phòng nữa, để ta đi dọn dẹp, dọn xong ngươi có thể vào đó ở, sau này chúng ta là hàng xóm rồi!Thanh Dương Tử khẽ sờ cằm。Chờ tiếng bước chân kia dần dần đi xa, bóng dáng nam nhân màu xanh biến mất khỏi phòng ngủ, Chân Chu lén lút mở mắt。Chuyện này có hơi kỳ lạ, thông thường, nếu như Thanh Dương Tử dạy học, chàng sẽ là người tới nơi này đầu tiên。Là bị cảm giác khó chịu trong cơ thể hành hạ。đừng lo cho ta。ban này không có người, buổi tối lại càng đáng sợ hơn。Thính Phong không hiểu suy nghĩ trong lòng nàng, cảm thấy Thượng Quân giữ nàng lại một đêm nay cũng chẳng có gì lạ。Thanh Dương Tử đi về phía nàng, dừng trước mặt nàng, khom lưng nhìn rắn nhỏ dưới đất, vươn lòng bàn tay mình ra。"Chuyện gì?quá lạnh lẽo, buồn tẻ。Nàng khó khăn lắm mới bước lên đây, sau khi lại gần chàng, có lẽ cũng một phần vì ảo giác kia, chàng đã biết nàng muốn gì rồi。Ta từng nói, chỉ cần ta gặp được người yêu kiếp trước của mình, ta sẽ nhận ra。Nếu cứ để nàng chịu dày vò như vậy, chờ tới khi thời kỳ động dục kết thúc, chàng không đành lòng, cũng gây tổn hại tới cơ thể của nàng。Quyết định thế này đi, ngày mai ta gọi tất cả đệ tử lại, giảng kinh cho chúng nghe, lúc đó ta mang ngươi đi cùng, ngươi quan sát chúng, nếu tìm được người yêu của mình thì nói với ta。Tối nay cũng như vậy, chưa hề chợp mắt。Thanh Dương Tử đứng ở đó một lát, đang muốn quay về Luyện Tâm đo Xá để tu khí, tiểu đồng Thính Phong lại tới nói Thái tử Kim Long Vân Biểu muốn gặp mình。"Ổn rồi。


Duyệt ảnh lớn

nhà cái win365 uy tín:Chờ tiếng bước chân kia dần dần đi xa, bóng dáng nam nhân màu xanh biến mất khỏi phòng ngủ, Chân Chu lén lút mở mắt。"Được, đa tạ Thượng Quân。Tuy mới rồi Thanh Dương Tử chăm chú giải thích mọi thắc mắc của đệ tử, thế nhưng trong lòng vẫn nhớ tới con rắn nhỏ đang nằm trong ống tay áo của mình, sợ thời gian lâu sẽ khiến nàng chán chết, đợi khi bên cạnh không còn một ai nữa, chàng lặng lẽ kéo ống tay áo lên, liếc vào bên trong。Nàng không còn ở hình người nữa, biến thành nguyên hình, lăn lộn trên giường, trong lúc mơ màng chợt nghe thấy tiếng gõ cửa。Trước mắt chàng lại hiện lên ánh mắt đáng thương của nàng。Thanh Dương Tử hơi sửng sốt, liếc mắt nhìn Quảng Thành Tử và nhị đại đệ tử vẫn còn đứng cách đó không xa, nhẹ nhàng che ống tay áo lại, làm như không có chuyện gì xảy ra, đi xuống Tốn Phong Đài。" Một đệ tử hiểu biết chuyện "gió trăng" phản bác。Ta mang nàng lên trời, giúp nàng tu tiên!Chân Chu không dám trái ý chàng, thấp giọng vâng dạ, xoay người đi ra khỏi đại điện。" Chàng nhìn về phía Chân Chu còn chưa đi。" Thính Phong thấy hắn ta thình lình tới đây, nhảy dựng lên đuổi hắn ta đi。"Thượng Quân, đừng hiểu lầm。"Ta biết rồi, ta sẽ không giận ngươi。Chàng là Thanh Dương Tử, là đệ tử của Hồng Quân Lão Tổ, chàng đã tu hành được vạn năm, biết mình phải làm thế nào。Thanh Dương Tử không nhịn được mà nhìn nàng một lúc lâu, thấy mình vẫn cứ nhìn con rắn nhỏ đang ngủ khò khò mà không biết chán, tự mình bật cười。Vì vậy, nàng dùng nó làm gối ôm, ôm trong ngực, lăn lộn trên giường chàng mấy lần, trái tim trong lồng ngực liên tục nhảy nhót, giống như lần đầu tiên nàng hẹn hò với Hướng Tinh Bắc ở kiếp trước。Đi thôi, để ta dẫn ngươi đi!Thượng Quân sớm muộn gì cũng sẽ làm chủ Thượng Cảnh, sao có thể luyện song tu?Nàng thích trà đạo, lúc trước ở nhà một mình, khi rảnh rỗi, ngoài tập múa thì còn học pha trà giết thời gian。Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Chu Chu dễ thương như vậy, tối hôm qua cũng đáng thương, thế nên Thượng Quân mới mềm lòng để nàng ở đây, chuyện này rất bình thường。" Nàng mỉm cười với hắn。Chân Chu thở phào nhẹ nhõm, ngẩng mặt lên nhìn chàng, lắc đầu, khẽ nói。Ban đầu Chân Chu không mấy để ý, sau khi tỉnh lại, mơ mơ màng màng xuống giường, sờ soạng trước bàn, uống hết ấm trà, nhắm mắt lại rồi ngủ tiếp。Kinh trập qua đi, cuối xuân đầu hạ là thời gian rắn động dục, tới mùa giao phối。Sáng nay nàng không dậy, con lo lắng nên đi gọi nàng, nghe giọng nói của nàng không giống như bình thường, không có sức lực, hình như đã bị bệnh rất nặng。" Chân Chu sửng sốt, lặng lẽ nhìn chàng。Vân Biểu không dám cười nữa, gật đầu đồng ý。Không biết bao lâu, bỗng nhiên gió lại tràn vào, mang theo cả lá rụng bên ngoài đi vào。"Sau khi nàng tới đây, ngày nào cũng dậy rất sớm, còn sớm hơn cả con。ta khó chịu muốn chết。


Duyệt ảnh lớn

nhà cái win365 uy tín:"Gần đây đệ tử không chăm lo học hành, thân là giáo trưởng, ta phải có trách nhiệm, dự định dạy dỗ bọn chúng một chút。" Chàng nhìn nàng。Trên đường đi, nàng quấn chặt lấy cánh tay chàng, đầu tựa vào ngực chàng, một tay của chàng giữ lấy cơ thể nàng, tay còn lại cầm ô che mưa, nước mưa dưới đất tự tránh khỏi chàng, trên đỉnh ô xanh cũng không bị ướt, xung quanh giống như được phủ một lớp lưới, che chắn nước mưa ở bên ngoài。"Thượng Quân còn chuyện gì nữa sao?" Thanh Dương Tử liếc mắt nhìn sương phòng sau hiên nhà, lông mày nhíu lại。Chân Chu nhắm mắt lại, phát ra tiếng thở dài thoải mái, sau đó hé miệng ngậm những đầu ngón tay của chàng vào trong, một ngón rồi lại một ngón, dùng đầu lưỡi mềm mại ấm áp của nàng liếm láp tay của chàng, giống như chúng là thứ đồ ngon nhất thế gian này。Sao hắn lại như vậy, cảm thấy con rắn nhỏ đang ngủ ngây thơ như vậy?Thượng Quân muốn đuổi ta đi sao?giọng nói cũng rất dịu dàng。Cuối cùng, nàng rút cái tay Thanh Dương Tử đang bắt mạch về, kéo chăn che đi khuôn mặt nhỏ nhắn, giọng nói nức nở, mơ mơ màng màng nói。Thượng Quân, người nhanh đuổi hắn đi đi!Chàng là Thanh Dương Tử, là đệ tử của Hồng Quân Lão Tổ, chàng đã tu hành được vạn năm, biết mình phải làm thế nào。Răng của nàng rất nhọn, cắn lại mạnh, trên đầu ngón tay truyền tới cảm giác đau nhói。Suy đoán này nhanh chóng bị phủ nhận。Thế nhưng trong lúc đang tiến nhập vào trạng thái tu khí, trong đại điện có một bóng đen đang im hơi lặng tiếng chậm rãi bò về phía chàng, nàng dừng một lát, hình như sợ quấy rầy chàng, bò tới phía dưới tọa đài, bắt đầu bò lên từng bậc thang, cuối cùng cũng bò tới chân chàng, hóa thành một thiếu nữ xinh đẹp, cúi đầu khẽ rên một tiếng, hai tay thiếu nữ bò lên người chàng, một tấc rồi lại một tấc, cuối cùng cũng ôm chặt hông chàng, nhiệt độ nóng rực tỏa ra từ cơ thể của nàng dán lên lưng chàng。Lý Thông Thiên tức giận, bỏ hắn ta ở lại, một mình đi về。Thì ra tất cả đều chỉ là tưởng tượng。"Thế nào rồi, đã tìm thấy người đó chưa?Ngón tay của chàng nhanh chóng thấm đầy nước bọt của Chân Chu, cảm giác thoải mái khi bị liếm truyền qua tay chàng, lan ra toàn thân。Dù sao nàng cũng là nữ nhân tới từ bên ngoài, không thể công khai để nàng ngồi chung với toàn bộ môn hạ đệ tử, nhưng xung quanh Tốn Phong Đài không có chỗ nào để nàng trốn, chỗ trước đó mà nàng và Ô Uy trốn lại quá xa, chỉ sợ nàng không thấy rõ tất cả những đệ tử bên dưới。Thính Phong bĩu môi, hầm hừ nói。Sư thúc yên tâm, bắt đầu từ ngày mai ta sẽ giám sát đệ tử nhiều hơn, cũng nói với chúng, những ai lười nhác, nếu không qua được kỳ kiểm tra lần sau sẽ bị trục xuất khỏi môn hạ!" 。。Chuyện là như vậy, sáng sớm chàng định đi, lại ngửi thấy mùi thơm lại lùng xuất hiện trong Luyện Tâm đo Xá, ngồi thiền tu khí, muốn chờ con rắn nhỏ Chu Chu kia tới đây rồi hỏi cho ra nhẽ。Ta sẽ một lòng một dạ đối xử tốt lới nàng!Một lát sau, khi chàng bước lên Tốn Phong Đài, bắt đầu giảng bài cho tất cả môn hạ đệ tử, trăm môn hạ đệ tử ngồi bên dưới nghe giảng say sưa, ai cũng không nghĩ tới, thiếu nữ khiến không ít đệ tử trẻ tuổi vừa thấy đã mất ngủ đang nằm trong tay áo rộng lớn của Thanh Dương Tử, chậm rãi tìm một tư thế ngủ thoải mái nhất。Chàng cưỡi gió đi, nhanh chóng tới trước Thiên Môn nguy nga lộng lẫy, tướng canh cửa thấy chàng xuất hiện ở phía xa xa, vội vàng nghênh đón, sau khi chàng ra khỏi Thiên môn còn tiễn hắn một đoạn đường, thái độ lễ phép cung kính。Không biết tại sao, nghĩ tới chuyện dùng Thiên Cơ Kính giúp nàng tìm người yêu kiếp trước, sau đó dẫn người đó tới đây giúp nàng vượt qua cửa ải khó khăn này, chàng lại cảm thấy ngực mình đau đớn, đang do dự, bỗng nhiên bên hông bị người ta xiết chặt, cúi đầu thấy nàng đang dựa sát vào người mình, hai mắt vẫn nhắm chặt nhưng cánh tay lại quấn quanh hông của chàng。ta khó chịu muốn chết。

nhà cái win365 uy tín:"Ngươi ở đây mấy ngày rồi, tìm được người mình muốn tìm chưa?Đêm hôm qua, sau khi tỉnh lại không ngủ được nữa, chịu đựng sự dày vò ở bên dưới。Thanh Dương Tử nhanh chóng về Thượng Cảnh。Ta biết Thượng Quân suy nghĩ cho ta, muốn giúp ta mau hoàn thành ý nguyện!" Khuôn mặt Thanh Dương Tử vẫn ôn hòa như ngày thường, nhìn tiểu đồng chằm chằm, vẻ mặt không vui。"Vân Biểu bái kiến tiểu sư thúc!Kim Long hừ một tiếng。"Vân Biểu bái kiến tiểu sư thúc!"Chu Chu, ngươi nhận lầm người rồi。Danh tiếng của Thanh Dương Thượng Quân không tiên phật nào không biết, hắn vô cùng khiêm tốn, không hay lên Thiên Đình, chẳng biết tại sao hôm nay lại tới Nam Thiên Môn。Tiểu sư thúc tử khí đông lai [1], dữ thiên đồng thọ [2]" [1] Tử khí đông lai: khí tía từ phương Đông đến。Nàng nghĩ ngợi một lát, nhớ ra chàng chưa vào đây lần nào。Chân Chu nhìn ngoài cửa sổ, bả vai hơi rụt lại, thấp giọng nói。Đút nàng uống sao?Thanh Dương Tử chậm rãi nói。Nếu ngươi không tin thì tự đi hỏi Nguyệt Lão đi, rốt cuộc có phải sự thật hay không?Chàng sống vạn năm, đây là lần đầu tiên ngửi thấy mùi hương kỳ lạ này, hơn nữa tại sao mùi hương này lại xuất hiện ở đây?"Hôm đó nghe Chân Chu nói xong, con cảm thấy nàng rất đáng thương。Trong đêm mưa, chàng cũng để nàng qua đêm trên giường mây của mình, tối hôm đó chàng ngồi ở bên ngoài đại điện ngồi thiền tu khí cả một đêm。Lá khô kêu xào xạc, phát ra âm thanh nho nhỏ, chàng mở mắt ra, quay đầu nhìn về phía Chân Chu đang ngồi trong góc。Biết Thính Phong là tiểu đồng hầu hạ cuộc sống hàng ngày của chàng, thế nên Chân Chu kiên nhẫn làm hàng xóm với tiểu đồng, không đi lung tung, chỉ nghe chuyện Thanh Dương Tử làm việc và nghỉ ngơi và thói quen sinh hoạt của chàng qua miệng Thính Phong, tự tay dùng cành tùng nấu trà, sau đó đưa cho tiểu đồng mang lên cho chàng, im hơi lặng tiếng giống như nàng không tồn tại ở đây, cứ như vậy sống ngày qua ngày, chiều tà hôm nay, trước khi trời sẩm tối, Thính Phong trở về nói Thượng Quân gọi nàng tới。Có biết một câu nói của ngươi đã làm hết thảy đệ tử trong núi thay đổi không?Vì vậy, không để ý tới nàng nữa, xoay người đi ra khỏi phòng ngủ, ra bên ngoài đại điện, ngồi trên cái ghế tràng kỷ chàng dùng để tu khí, nhắm mắt nắm lấy phất trần, chậm rãi thở đều đều, bắt đầu ngồi thiền。"Thượng Quân。Thanh Dương Tử đứng trên bậc thềm, nhắm mắt, ngửi mùi hương đó thêm thần nữa, hơi chần chờ một chút, trợn mắt nhìn về phía sương phòng。"Vậy nên ngươi mới giúp nàng?"Chu Chu, ta không phải người nàng muốn tìm。"Thượng Quân, đừng hiểu lầm。" Chàng quay đầu liếc nhìn cửa sổ。Chu Chu nghe ngươi nói xong nên mới không gặp ta có phải không?ta đã nhận lời để nàng ở đây tìm người。(完)

Biên tập viên:nhà cái fun88-thời gian phát hành:2021-01-11 05:28:44

<sub id="14254"></sub>
    <sub id="52829"></sub>
    <form id="73312"></form>
      <address id="35969"></address>

        <sub id="49176"></sub>